IFP Vietnam Alumni

Huy động và kết nối nội lực để tạo cơ hội cho sự phát triển bền vững của cộng đồng.

  • Tăng kích thước chữ
  • Kích thước chữ mặc định
  • Giảm kích thước chữ
Home Nghệ thuật - Giải trí Chúc mừng ngày Nhà giáo Việt Nam 20/11

Chúc mừng ngày Nhà giáo Việt Nam 20/11

Email In PDF.

Đóa hoa này, dành tặng cho cô Minh Kauffman, chị Bình, những người đã góp phần chắp cánh cho những ước mơ của những giáo viên ở những con sông nhỏ vươn ra biển lớn, để rồi những em học sinh sinh viên ở mọi miền cũng có thể được chắp cánh bay xa hơn, khi những giáo viên đó trở về.

Đóa hoa này cũng dành tặng cho các thầy, các cô trong ban cố vấn chương trình học bổng IFP Alumni. Sự uyên bác và nhiệt huyết của quý thầy cô luôn là những đức tính mà IFP Alumni mong muốn được học hỏi và noi theo.

Đặc biệt câu chuyện này dành tặng cho các anh chị em IFP Alumni đang ở trên bục giảng dạy học sinh sinh viên, hay trên cánh đồng, tập huấn cho các bác nông dân,...  để hiểu rằng, có những tình yêu luôn là mãi mãi.

 

 

 

Bông Hoa Bằng Gốm

Trần Nữ Mai Thy

 

Cô gái nhìn qua khung cửa sổ bằng kính của ký túc xá. Ngoài kia tuyết rơi nhiều, phủ lên mái nhà một màu trắng xóa. Như những ngày bình thường, ký túc xá vẫn yên tĩnh. Nhưng hình như, cô cảm thấy cái yên tĩnh ấy khác với mọi ngày. Chỉ mới cách đây vài hôm thôi, khi kỳ nghỉ đông chưa đến, những người bạn học của cô chưa về đoàn tụ với gia đình trong mùa Giáng sinh, dù xung quanh yên tĩnh nhưng cô vẫn nghe thấy nhịp sống của mọi người. Họ không nói gì, chỉ lặng lẽ chăm chú trên sách vở, trên chiếc máy vi tính, hay nhún nhảy theo điệu nhạc của chiếc ipod nhỏ xíu, thảng hoặc họ nhìn cô mĩm cười, cô thấy vui lắm. Qua đây mới một tháng nên cô chưa thân thiết với một người bạn nào. Cuộc sống mới làm cô bỡ ngỡ. Cô chưa quen với việc học trong một ngôi trường có khuôn viên lớn gần bằng cả thành phố Huế quê cô. Đã bao lần cô đi lạc, mỗi lần như thế, theo thói quen, cô lại nhớ đến anh, thầm gọi tên anh như thần hộ mệnh của mình. Nếu có anh ở đây, thể nào anh cũng nheo mắt đùa, "Nhỏ khi nào cũng cứ quên đường về, hư quá". "Chao ôi, làm sao mà quên đường về được hở anh", cô nhủ thầm. Dòng kỷ niệm không vội vã nhưng cứ thao thiết ùa về...

***

Không quên đường về... Con đường đất đỏ có hàng phi lao và ruộng lúa hai bên ấy, mỗi lần nhìn thấy những em học sinh trong tà áo dài đạp chiếc xe đạp cọc cạch trên con đường đầy bụi, thơm mùi đồng quê, cô lại thấy yêu các em biết bao. Bạn bè có đứa bảo, "Răng, dạy ở nông thôn không thấy chán à?", cô mĩm cười, "Không thấy chán mô vì mình yêu những đôi mắt." Tụi bạn nhìn nhau, không hiểu. Ừ, làm sao mà hiểu được ánh mắt trong veo của những em học trò chân lấm tay bùn chăm chú nhìn lên tấm bảng loang lổ xi măng trên đó ghi một thứ ngôn ngữ lạ lẫm. Mỗi lần gọi lên đọc bài, không khi nào là cô không bật cười xót xa, "Các em nói tiếng Anh hay tiếng chi rứa?" Các nhóc nhăn mặt, "Thưa cô, tiếng Anh khó quá..." Nhìn các em mắt cụp xuống có vẻ chịu thua môn học này, cô an ủi "nhưng nếu các em chịu khó, không chừng sau này có em trở thành hướng dẫn viên du lịch hoặc được đi học nước ngoài đấy". Mắt các em sáng lên, "Thiệt hở cô? Cô dạy cho chúng em nhé". Từ ngày ấy, cô và trò quyết tâm cùng nhau học. Nhìn những ánh mắt chăm chú tra từ trong cuốn từ điển nhỏ bé do chính tay các em đóng từ trang giấy cũ mà cô thấy thương. Càng thương hơn khi thấy mắt em nhòa lệ, rưng rức "Thưa cô, sáng ni em phải đi gặt lúa nên không học bài được..." Phải rồi, trời đang mưa to, tin dự báo thời tiết báo là lũ sắp về... Cô chợt hối hận về ánh mắc nghiêm khắc đầy trách móc của mình hồi nãy. Cô xót xa khi tưởng tượng, không bao lâu nữa các em sẽ phải đội mưa, lội bì bõm qua các con đường ngập lụt, đến lớp lại cẩn thận lật từng trang sách ngấm nước lụt vàng úa. Còn anh, những lúc lụt bão về như thế, lại cùng mọi người lo toan tất bật kê từng chiếc bàn ghế nhỏ, choàng chiếc áo mưa tả tơi, anh xem các cây phi lao trong gió, sợ cây gãy làm sập các gian phòng học bằng liếp tranh xiêu vẹo. Rồi khi nước rút, anh cùng cô loay hoay dọn lụt, quét từng đám củi vụn và rêu ra khỏi phòng. Dọn lụt xong, cô cùng anh nấu mì tôm ăn, nhìn anh hốc hác mà cô thấy thương. Bắt gặp ánh mắt cô, anh mĩm cười ấm áp.

***

Anh bất ngờ đi xa. Nơi anh đến là một ngôi trường ở trên núi, con đường đến trường tím cả màu hoa mua hoa sim và gập ghềnh đá. "Răng anh lại đi? Anh không đi có được không?" Anh không nhìn cô, "Em đừng hỏi tại sao... Anh phải đi, có thế thôi." Khi nghe anh trả lời như thế, cô vẫn không khóc. Cuộc sống có quá nhiều bất trắc đã làm nước mắt trong cô dần dần cạn khô. Thì anh cứ đi đi...

Rồi những ngày đông về, không có anh. Nhìn qua ô cửa lớp nhòe mờ, mưa rơi giăng mắc. Cây bằng lăng hôm nào lớp cô và anh trồng, thật kỳ lạ, vẫn mải miết xanh quanh những gốc cây trụi lá. Cô không còn nghĩ đến anh nhiều, vì dường như anh đã thành công trong việc làm cho cô phải quên anh. Những ngày còn ở ngôi trường này, anh đã tránh mặt, đôi khi ngước ánh mắt lạnh lùng nhìn cô, làm cho cô cảm thấy hình như mình đã làm sai điều gì đó. Ừ, có lẽ là vì mình đã không khóc...

Cô không nhận được tin của anh từ ấy, nhưng cô biết, anh vẫn như xưa, tất bật lo toan cho công việc trường, sáng sớm đến lớp, chiều lên nương cùng học trò trỉa bắp, tối hướng dẫn các em học quanh ánh lửa. Cô không chắc là anh có còn nhớ đến cô.

***

Cô nhận được học bổng đi học cao học nước ngoài. Học trò nhao nhao, "Cô ơi, học xong rồi, cô có về không? Cô nhớ về cô nhé." "Ừ, cô sẽ không quên đường về mô."

Anh biết cô đi. Ngày cô ra sân bay, bất ngờ anh đến, chẳng nói gì, chỉ lặng lẽ đặt vào lòng bàn tay cô bông hoa bằng gốm. Cô bật khóc... Anh ngạc nhiên, "Răng rứa, răng lại khóc?" Cô vội vàng lau nhanh những giọt nước mắt và mím chặt môi "Không sao... Cám ơn anh" rồi bước nhanh vào sân bay. Chiều Huế lành lạnh, mây âm u phủ kín bầu trời nhưng mưa chẳng rơi...

***

Bông hoa bằng gốm ram ráp trong tay cô. Ba cánh hoa không đều nhau màu gạch, cành hoa mảng màu đen phủ rêu. Nâng niu bông hoa trong tay, cô gái như cảm thấy mùi thơm của đất nơi anh đang ở, hình dung ra khuôn mặt rắn rỏi của anh và đôi mắt biết cười đang say sưa giảng bài cho các em. Cô đã từng nghĩ trước khi đi cô sẽ nói cho anh biết là cô thương anh nhiều lắm... Nhưng... đôi khi không cần lời nói, cứ để miên man kỷ niệm, để rồi kỷ niệm chảy xa xôi, để rồi vuột mất... Mà có gì đâu, em đừng hỏi tại sao, vì đó là cuộc đời... Cô gái lại nhìn qua khung cửa kính, ngoài kia tuyết rơi càng nhiều...

Lần cập nhật cuối lúc Thứ hai, 22 Tháng 11 2010 23:32  

IFP Alumna Login


Bảng quảng cáo