IFP Vietnam Alumni

Huy động và kết nối nội lực để tạo cơ hội cho sự phát triển bền vững của cộng đồng.

  • Tăng kích thước chữ
  • Kích thước chữ mặc định
  • Giảm kích thước chữ
Home Tuyên dương Bạn bè, đồng nghiệp và các con sẽ còn nhớ mãi

Bạn bè, đồng nghiệp và các con sẽ còn nhớ mãi

Email In PDF.

TƯỞNG NHỚ HƯƠNG HỒN CÔ NGUYỄN THỊ OANH !

Dear Colleagues & Friends:

Kính thưa các đồng nghiệp và các bạn: 

Thật khó khăn khi phải thừa nhận rằng bà Oanh đã không còn với chúng ta nữa. Vừa mới tối nay, tôi nghĩ sẽ viết cho bà và về những ký ức về 2 tuần vừa qua trở về với tôi. Những ký ức về con người đặc biệt và sâu sắc này đã là rất nhiều rồi. 

It is still hard to admit that Madam Oanh is not with us.  Just tonight I thought of writing her and then the memory of the last two weeks came back to me.  Memories of this compassionate and thoughtful human being will have to be enough. 

Tôi chắc là người biết bà trong thời gian ngắn nhất so với những ai đã từng biết về bà. Tôi vẫn còn nhớ vào năm 2006 khi Diep Vuong của Pacific Links bảo với Jim Keim, Susan Newfield và tôi rằng chúng tôi nên gặp gỡ Oanh. Chúng tôi đã gặp bà tại một quán café nơi mà có món bánh nướng kiểu Pháp ngon tuyệt nằm cạnh nhà thờ Đức bà ở quận 1 

Of those who knew Madam Oanh, I probably have known her for the shortest period of time.  I still remember in 2006 when Diep Vuong of Pacific Links told Jim Keim, Susan Newfield, and myself that we should meet with Madam. We met her at a coffee shop that serves great French pastry next to the old Catholic Church in District 1.

Lúc đó chúng tôi đã rất mệt mỏi và nóng đền nổi ra mồ hôi rất nhiều. Tôi đã kiệt sức nhưng một cái gì đó ở tính cách của bà làm tôi cảm giác như rằng chúng tôi đang trong một cuộc phỏng vấn và điều đó gây một sự chú ý nhất định từ tôi. Chúng tôi nói về những hy vọng của mình để bắt đầu chương trình công tác xã hội tại Đại học An Giang. Bà kể cho chúng tôi nghe về tình hình công tác xã hội ở Việt Nam. Bà tỏ rõ niềm hứng thú về những gì chúng tôi muốn làm nhưng cũng bày tỏ rằng bà đã nghĩ hưu và thật sự chỉ muốn chăm sóc mảnh vườn của mình trong yên bình. 

We were tired and sweaty.  I was exhausted but something in her demeanor made me feel as if we were on a job interview and forced a certain alertness from me.  We talked of our hopes for starting a social work program at An Giang University.  She talked of social work in Vietnam.  She acknowledged interest in what we wanted to do but voiced that she was in retirement and really just wanted to tend her vegetables in peace.

Chỉ ít lâu sau đó, chúng tôi bắt đầu email qua lại. Bà đến thăm trường đại học West Virginia và tham dự các khóa tập huấn của chúng tôi vào mùa hè ở trường Đại học An Giang và từ đó bà trở thành một người chủ trương chính cho những nổ lực của chúng tôi nằm phát triển chương trình CTXH của ĐH West Virginia ở Việt Nam.  Một dịp duy nhất bà đi cùng tôi ra Hà Nội cho cuộc gặp gỡ với MOET, giới thiệu tôi với những người tại ĐH Mở mà trong 2 năm trở lại đây đã trở thành một trong những  đại biểu cho trường ĐH West Virginia trong hội thảo thảo của Đại sứ quán về giáo dục cấp cao tại Việt Nam. Tôi sẽ luôn nhớ về câu nói của bà: “Tôi không thể về hưu vì các con của tôi vẫn còn cần tôi”. Và chúng ta là những đứa con CTXH của bà. 

Not too long afterward the e-mailing between us began.  She visited West Virginia University and attended our workshops in the summer at An Giang University and became an advocate for our efforts to promote a West Virginia University social work program in Vietnam. On at least one occasion she accompanied me to Hanoi for meetings with MOET, introduced me to people at Open University, and for the last two years was a member of the West Virginia University delegation at the U.S. Ambassador’s conference on higher education in Vietnam.  She was a tireless advocate for the advancement of social work in Vietnam. I will always remember her saying, “I can’t retire my children still need me.”  We were her social work children.

Vào tháng 1 năm 2009, tôi lại được may mắn trở lại Việt Nam. Tôi đã lỡ sinh nhật bà và vào tháng 12, đúng vào dịp giáng sinh nhưng tôi vân mang một món quà cho bà mặc dù bà đã chính thức bảo rằng bà không cần quà sinh nhật. Tôi tặng quà một quả địa cầu nhỏ được gắn vào một móc chìa khóa mà trên đó có một câu nói của Gandhi, “ Hãy thay đồi thế giới theo cách mà bạn muốn thấy” Đó là một món quà rất nhỏ nhưng đối với người phụ nữ kiên cường này, những lời này chứa đựng rất nhiều. Bà Oanh à, các con của bà sẽ rất nhớ bà. 

In January of 2009 I was fortunate to be in Vietnam.  I missed her birthday, she was a Christmas baby but I still brought her a present despite her official stand that she did not want birthday gifts.  I gave her a small globe of the world on a key chain with a saying of Gandhi’s on it,  “Be the change you want to see in the world.”  This petite but tough-minded woman embodied these words.  Madam Oanh your children will miss you. 

Đính kèm là 2 bản pdf về bài báo của Andy Barnes và tôi viết về bà, với cả 2 phiên bản tiếng Anh lẫn Việt mà tôi đã muốn đem về cho bà vào mùa hè này. 

Attached in Vietnamese and English you will find two pdf files of an article Andy Barnes and I wrote on Madam.  I was to bring her a copy this summer. 

Neal Newfield

Lần cập nhật cuối lúc Chủ nhật, 21 Tháng 6 2009 20:25  

IFP Alumna Login


Bảng quảng cáo